2/2 - Dâng Chúa Giêsu Vào Đền Thánh
Luật Môisê quy định rằng: bốn mươi ngày sau khi đứa con đầu lòng chào đời, cha mẹ phải đến đền thờ ở Giê-ru-sa-lem để dâng đứa con đầu lòng cho Chúa và làm nghi lễ thanh tẩy cho người mẹ. Đức Maria và Thánh Giuse cũng làm như vậy. Nghi thức nhằm dâng hiến con đầu lòng cho Thiên Chúa, để tưởng nhớ sự kiện Thiên Chúa đã từng cứu các con đầu lòng của dân Israel ở Ai Cập.
Các Tin Mừng nhấn mạnh đến câu chuyện này vì nó trùng hợp với thời điểm mặc khải lớn lao về con người của Chúa Kitô. Thực vậy, ông già Simeon, khi nhìn thấy Hài Nhi Giêsu, đã rất xúc động và được Chúa Thánh Thần soi sáng, đã chào đón Người bằng cách gọi Người là ‘ánh sáng của muôn dân’, ‘vinh quang của dân Israel’ và ‘dấu hiệu mâu thuẫn’. Nhưng ta muốn nêu bật một điểm quan tâm tổng quát hơn trong đoạn này, lấy cảm hứng từ những lời đầu tiên nói rằng Đức Maria và Thánh Giuse ‘đã đem Hài Nhi lên Giêrusalem để dâng Người cho Chúa’ và cả từ những lời kết thúc, cho phép chúng ta nhìn vào cuộc sống thân mật của Thánh Gia Nazareth: ‘Con trẻ lớn lên khỏe mạnh, đầy khôn ngoan, và đầy ân sủng Thiên Chúa’.
Trong Kitô giáo, nghi thức Dâng Mình không còn tồn tại, tuy nhiên ý nghĩa tâm linh của nó vẫn còn và có giá trị cho đến ngày nay. Nói cách khác, ngay cả cha mẹ Kitô giáo, trong ngày đem con lên nhà thờ để được Rửa Tội, cũng đã ‘dâng con cái mình cho Thiên Chúa’ và sau đó giúp chúng ‘lớn lên trong khôn ngoan và ân sủng’, nghĩa là không chỉ về thể chất và trí tuệ mà còn về mặt tinh thần nữa.
Ngày nay việc ‘dâng con cho Chúa’ có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là nhìn nhận rằng con cái là một món quà của Thiên Chúa, chúng thuộc về Ngài, thậm chí trước cả cha mẹ chúng. Thực ra, theo giáo lý Kitô giáo, chính Thiên Chúa đã truyền vào đứa trẻ ngay từ lúc thụ thai nguyên lý tâm linh mà chúng ta gọi là linh hồn. Về vấn đề này, Kinh Thánh trong sách Maccabê 2 trình bày cho chúng ta một người mẹ nhìn bảy đứa con của mình bị kết án tử và thốt lên, gần như đầy kinh ngạc: ‘Mẹ không biết các con đã xuất hiện trong bụng mẹ như thế nào; Không phải mẹ đã ban cho các con hơi thở và sự sống, cũng không phải ban hình thức cho các chi thể của các con […] mà là Đấng Tạo Hóa vũ trụ, Đấng đã hình thành nên con người ngay từ đầu’ (x. 2 Mac 7,22 -23).
Nhưng chỉ dâng con cái cho Chúa một lần thôi, vào lúc bắt đầu cuộc đời, là chưa đủ. Điều này có nghĩa là cha mẹ phải luôn lo lắng về việc giáo dục kitô giáo cho con cái mình. Cha mẹ là những người rao giảng Tin Mừng đầu tiên cho con cái mình. Đôi khi, họ không nhận ra điều đó với những lời cầu nguyện họ giảng dạy, những câu trả lời họ đưa ra cho những câu hỏi của chúng, những chọn lựa họ đưa ra trước sự chứng kiến của chúng.
Trong lễ Dâng Chúa Giêsu, để tưởng nhớ Chúa Giêsu, Đấng được Simeon tuyên bố là ‘ánh sáng của muôn dân’, những ngọn nến nhỏ được làm phép để mọi người có thể mang về nhà sử dụng. Vì lý do này ngày lễ này thường được gọi là lễ Nến. Ta tin rằng vai trò của cha mẹ đối với con cái được tượng trưng rất rõ ràng qua ngọn nến nhỏ bé này.
~~~~~~~~~~~~~