1/10/2024 - Nhiều Tác giả
THÁNH TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU – LỄ KÍNH - Mt 18, 1-5

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mat- thêu

1 Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?” 2 Đức Giêsu liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và bảo: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. 5 “Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.
 

Nhũng đặc điểm về thánh Têrêsa:

  1. Bố mẹ, Louis Martin và Marie-Zélie Guérin: phong thánh 2015; Chị ruột: Léonie Martin, Tôi tớ Chúa (2015)
  2. Gia đình: 9 người con gái. 5 người chị đi tu dòng (4 dòng kín, 1 dòng Thăm Viếng)
  3. Sinh: 2/1/1873 - Ngày mất: 29/9/1897
  4. Sách: Truyện Một Tâm Hồn
  5. Tiến sĩ Hội thánh: 1997
  6. Mưa hoa hồng
  7. BM thứ hai các xứ truyền giáo
  8. Tình Yêu - Phó thác - Trẻ thơ (nhỏng nhẽo)
  9. Đi Hà Nội không được

SUY NIỆM 1:
“Thầy bảo thật anh em, nếu anh em không trở lại và trở nên như trẻ thơ, anh em sẽ chẳng bao giờ được vào Nước Trời” (c. 3).
Đây là một câu nói long trọng của Đức Giêsu.
Như thế điều kiện để được vào Nước Trời là phải quay trở lại,
và trở nên như trẻ thơ, sống theo tinh thần của trẻ thơ.
Trở nên như trẻ thơ không phải là trở nên ấu trĩ, ngây ngô, khờ khạo, nhưng là khiêm hạ, tin cậy, phó thác cho Thiên Chúa.
Vì thế thiên đàng có chỗ cho người lớn, người trưởng thành,
những người đã sống tinh thần của trẻ thơ.
Để trở lại và trở thành như trẻ thơ, cần nhiều hy sinh từ bỏ.
|Đức Giêsu đã trả lời câu hỏi của các môn đệ:
“Ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” (c. 1).
Người lớn nhất chính là người đã hạ mình xuống
như em nhỏ đang đứng ở giữa các ông (c. 2).
Đoạn Tin Mừng này đã gợi cho Chị Têrêsa bí quyết nên thánh,
mà Chị gọi là con đường thơ ấu thiêng liêng.
Chỉ cần sống như trẻ thơ là có hy vọng được nhận vào Nước Trời.
Têrêsa đã kiên trì đi con đường này suốt cuộc đời ngắn ngủi của Chị.
Và Chị đã nên thánh, đã thu hút bao người đi con đường này.
Con đường này thật ra cũng chẳng phải là đường của Chị
cho bằng là con đường của bài Tin Mừng hôm nay.
Chị Têrêsa đã muốn sống cái đơn sơ, nhỏ bé của trẻ thơ.
“Tôi muốn tìm thấy một cái thang để lên tới Đức Giêsu,
Vì tôi quá nhỏ bé không lên nổi các bậc trọn lành.
Lạy Chúa Giêsu, thang chính là cánh tay Ngài.
Con không cần phải lớn lên, ngược lại con phải nhỏ mãi.”
Têrêsa không nên thánh bằng những việc hãm mình kinh khủng,
nhưng bằng những hy sinh nho nhỏ, những từ bỏ ý riêng.
“Ai không có gan đóng đanh mình bằng những chiếc đanh lớn…
thì phải chịu tử đạo bằng những chiếc ghim nhỏ.”
Chị tin vào sức mạnh của những việc nhỏ bé được làm vì yêu.
“Nhặt một cái kim ở dưới đất vì yêu mến,
cũng có thể cải hóa một linh hồn.”
Mối quan tâm duy nhất của Chị là làm vui lòng Chúa trong mọi sự.
“Tôi vui sướng chịu đựng gian khổ,
ngay cả chỉ để làm Chúa mỉm cười lấy một lần.”
Têrêsa phó thác cho Chúa trong giây phút hiện tại.
“Nghĩ tới dĩ vãng và bận tâm về tương lai dễ làm nản chí và thất vọng.
Tôi chịu đựng từng giây phút một.
Chúa trao cho tôi từng lúc điều tôi có thể chịu đựng, và chỉ thế thôi.”
Têrêsa nói với chúng ta về cách cầu nguyện của Chị.
“Tôi làm như mấy đứa bé chưa biết đọc.
Tôi nói với Chúa cách đơn sơ điều tôi muốn nói với Người,
và Người luôn nghe tôi.”
Tuy sống tinh thần trẻ thơ, nhưng Têrêsa lại mang nhiều ước mơ lớn.
Chị mong được đi truyền giáo khắp nơi, được vào Dòng Kín ở Hà Nội.
“Nếu tôi là linh mục, tôi sẽ học cho giỏi tiếng Híp-ri và tiếng Hy-lạp,
để hiểu tư tưởng của Thiên Chúa, được diễn tả bằng ngôn ngữ loài người.”
Chắc chắn Têrêsa chẳng bao giờ là linh mục, và cũng chẳng đi Hà Nội.
Nhưng lòng ao ước khiến Chị đã thực hiện những điều lớn lao.
Đức Gioan Phaolô đệ nhị đã tôn Chị làm Tiến Sĩ Giáo Hội,
dù Chị chưa học xong trung học, và qua đời khi mới hai mươi bốn tuổi.
Têrêsa Hài Đồng Giêsu là một vị thánh được yêu thích,
đơn giản chỉ vì Chị đã trở lại và trở thành như trẻ thơ.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, Tình Yêu của con,
nếu Hội Thánh được ví như một thân thể
gồm nhiều chi thể khác nhau,
thì hẳn Hội Thánh không thể thiếu
một chi thể cần thiết nhất và cao quý nhất.
Đó là Trái Tim, một Trái Tim bừng cháy tình yêu.
Chính tình yêu làm cho Hội Thánh hoạt động.
Nếu trái tim Hội Thánh vắng bóng tình yêu,
thì các tông đồ sẽ ngừng rao giảng,
các vị tử đạo sẽ chẳng chịu đổ máu mình…
Lạy Chúa Giêsu,
cuối cùng con đã tìm thấy ơn gọi của con,
ơn gọi của con chính là tình yêu.
Con đã tìm thấy
chỗ đứng của con trong Hội Thánh:
nơi Trái tim Hội Thánh, con sẽ là tình yêu,
và như thế con sẽ là tất cả,
vì tình yêu bao trùm mọi ơn gọi trong Hội Thánh.
Lạy Chúa, với chỗ đứng Chúa ban cho con,
mọi ước mơ của con được thực hiện.
(dựa theo lời của thánh Têrêxa)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

SUY NIỆM 2: CON ĐƯỜNG NHỎ BÉ

Xã hội văn minh, con người loại bỏ đi những con đường nhỏ bé, chật hẹp, để thay vào đó là những “cao tốc, siêu tốc”, vì đó là nhu cầu cho việc lưu thông. Cũng do suy nghĩ người khôn của khó, người ta không ngần ngại dành hết thời gian cho con đường làm ăn, “vừa có tiếng vừa có miếng” : là giỏi, là chăm chỉ. Thực ra, con đường bằng phẳng, con đường thông thoáng, hay con đường dẫn tới thành công không phải là con đường có sẵn, hoặc do trí tưởng tượng, mà ai cũng phải bước những bước căn bản: đầu tư nhiều, thành quả lớn.
Ngoài con đường tự nhiên, người môn đệ Đức Kitô còn đi con đường thiêng liêng, con đường dẫn tới đức ai vẹn toàn, con đường trọn lành, cũng gọi là con đường nên thánh. Sống trong kết hiệp cầu nguyện, người thiếu nữ 15 tuổi mang tên Têrêsa được vào tu viện để dâng hiến đời mình cho người mình yêu, bắt đầu đi con đường Giêsu. Từ bỏ con đường thế gian, ở trong tu viện 9 năm, hành trình dâng hiến không dài, Têrêsa đã phát hiện ra con đường nhỏ bé đơn sơ, ngài đi trọn vẹn với một sức sống tràn trề : con đường tình yêu.
Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp cho thắc mắc của các học trò ai là người lớn nhất trong Nước Trời, nhưng Chúa đã đặt một em nhỏ, ôm chúng vào lòng, ngụ ý nhắc các môn đệ hãy trở nên như em bé, hãy đón nhận chúng, chỉ bấy nhiêu là đủ. Têrêsa đã để lại cho Hội dòng, cho hậu thế hiểu giá trị của tình yêu hệ tại lòng mến, là tự trở nên nhỏ bé theo tinh thần của Tin mừng. Bài ca, bài hát mà các khán thính giả công nhận là hay, đòi hỏi người nghệ sĩ phải diễn tả thật có hồn… Têrêsa với con đường thơ ấu thiêng liêng, Thánh nữ không chỉ đặt tâm tình của mình vào hồn nhạc, Thánh nữ thật tài tình đặt vào nhật ký của mình : “con đã cố gắng mỉm cười khi đau khổ, để Chúa nhân lành như “bị bừa” bởi dáng vẻ bề ngoài của con….”.
Người ta ai cũng giống nhau trong lời nói, duy chỉ có khác nhau trong việc làm mà thôi. Con đường nhỏ bé, việc làm nhỏ bé, nhưng kết quả sẽ không nhỏ bé, khi người ta có một tình yêu mạnh mẽ. Với “chí cao đức dày”, thay thế cho câu nói quen quen “tuổi trẻ tài cao”, qua đời sau 18 năm, Têrêsa được phong thánh, Giáo hội trần thế đều biết “Thánh Nữ của tình yêu” là Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Biết đến Têrêsa ở trong 4 bức tường tu viện, vẫn có thể biểu lộ cho mọi người hiểu thế nào là con đường nên thánh.
Đức Giêsu xưa kia nói rằng : “ai không trở nên như trẻ nhỏ, sẽ không được vào Nước Thiên Chúa”. Thiết nghĩ thân xác lớn, hiểu biết nhiều, cái tôi to,…..trở nên nhỏ bé, đi con đường thơ ấu như Têrêsa không dễ tí nào ! Đúng là không phải cứ cái gì vĩ đại đều to, đều hoành tráng, cũng không phải cứ người nào tài sản của cải nhiều là do họ giỏi, họ tài. Chỉ một phương thế : chân thành yêu thương, đơn sơ khiêm tốn, Têrêsa đã chiếm trọn vẹn tình yêu Chúa, thuyết phục được người đương thời, con đường nhỏ bé chính là con đường mang tên Hài nhi Giêsu. Hãy đi con đường nhỏ bé. Amen.
Lm. Jos. DĐH, Gp. Xuân Lộc.
SUY NIỆM 3: MỘT CON NGƯỜI ĐƠN SƠ – MỘT TÂM HỒN TRẺ THƠ
Nếu có dịp về vùng miền quê, chúng ta dễ phát hiện ra những nụ cười ngây thơ và trong sáng trên khuôn mặt của các em thiếu nhi nơi đây. Những hình ảnh đáng yêu, hồn nhiên của các em thiếu nhi tại một vùng quê thanh bình đã phần nào mô tả được cuộc sống thường ngày của các em tại nơi này. Với khói bụi, với cánh đồng lúa, với khuôn mặt thân thương và trong sáng đem đến sự đáng yêu, tinh nghịch, ngộ nghĩnh trên từng khuôn mặt. Cuộc sống của con người không thể thiếu đi những nụ cười của trẻ nhỏ, những nụ cười mang đến cho chúng ta sự vui vẻ và thân thiện. Tuổi thơ không nuôi dưỡng chiến tranh nhưng luôn gầy dựng hoà bình. Tuổi thơ không ghen ghét, kèn cựa lẫn nhau nhưng đoàn kết, hợp tác thân thương. Thế nên, tuổi thơ thật đáng yêu, đáng trân trọng. Và những ai có tâm hồn tuổi thơ cũng đáng được ca ngợi, mến yêu.
Chúa Giê-su Ngài cũng yêu thích tâm hồn tuổi thơ. Ngài cũng cần các môn đệ Ngài phải có tấm lòng đơn sơ như trẻ nhỏ. Một tấm lòng đơn sơ để Chúa làm mọi việc nơi mình. Một tấm lòng đơn sơ để có thể cúi xuống làm mọi việc vì lòng yêu mến tha nhân.
Tâm hồn đơn sơ ấy đã được một người sống và thể hiện thành công trong suốt cuộc đời mình chính là thánh nữ Tê-rê-sa hài đồng Giê-su. Nơi ngài chúng ta thấy một con người đơn sơ. Một tâm hồn trẻ thơ. Một cuộc đời ẩn tu và chỉ sống vỏn vẹn 24 năm dương gian nhưng đã làm cho cả thế giới kính phục.
Dù rằng trong ngày an táng của ngài vào ngày 1. 10. 1897, tại một tỉnh lẻ ở Pháp một đám tang chỉ vỏn vẹn mười người, đi đầu là Thánh Giá, tiếp theo là Linh Mục linh hướng, rồi linh cữu người quá cố trên một chiếc xe đẩy, đi sau linh cữu là mấy nữ tu và vài ba thân nhân. Thế nhưng, trước giờ chết, chị đã nói như tạm biệt cộng đoàn: “Tôi không chết, tôi bước vào cõi sống”. Và như một vị tiên tri, chị nói với mẹ Bề Trên :” A ! Con biết lắm, rồi cả thế giới sẽ yêu thương con”. Liền sau cuộc mai táng tại nghĩa trang của thị trấn, có một trận mưa hoa hồng ngay trên mộ của nữ tu trẻ tuổi này, vì chị đã hứa:”Tôi về trời, là để làm điều tốt cho thế gian”.
Từ đấy, cả thế giới đã nói về chị Têrêsa. Cuộc bùng nổ những sách báo viết về chị. Chị được tôn vinh hiển thánh năm 1925, và được đặt làm bổn mạng các xứ truyền gíao toàn cầu. Năm 1997 Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II đã tôn phong Ngài lên Tiến sĩ Hội Thánh.
Tiểu sử của Ngài thật ngắn gọn. Nhưng nói về tâm hồn của ngài là một kho tàng vô giá. Têrêsa sinh năm 1873. Vào dòng kín lúc 15 tuổi. Chết lúc 24 tuổi và được phong thánh vào năm 1925. chúng ta nhận thấy chị là một nữ tu tiến rất mau trên con đường thánh thiện. Chỉ tu có chín năm, thế mà hai mươi tám năm sau khi qua đời đã được phong thánh.Có lẽ chúng ta sẽ ngạc và tự hỏi :
– Chị sống thế nào mà nên thánh mau lẹ như vậy ?
Chắc hẳn chị sẽ trả lời cho chúng ta rằng :
– Chị chỉ làm những việc nhỏ bé tầm thường và kín đáo. Tầm thường nhưng với một trái tim phi thường còn hơn là việc phi thường mà với một trái tim tầm thường, lố bịch.
Có thể nói cuộc đời của Têrêsa được gồm tóm trong một chữ yêu. Thánh nữ muốn sống cho tình yêu và chết cho tình yêu để được yêu Chúa luôn mãi bằng một tình yêu muôn thuở, không bao giờ tàn phai.
Với tình yêu chân thành, Tê-rê-sa đã sống và hành động vì tình yêu. Dù chỉ là công việc tầm thường như :giặt quần áo cho các chị em trong dòng, quét cầu thang, dọn phòng ngủ, làm vườn. . . Tê-rê-sa đã làm vì lòng yêu mến Chúa. Tê-rê-sa đã biến những công việc tầm thường ấy trở thành những việc phi thường khi phủ vào ấy một tình yêu nồng nàn dành cho Thầy chí thánh Giê-su đến mức độ ngài nói: ‘dù cúi xuống nhặt một cây kim, chị cũng làm vì lòng yêu mến Chúa và cứu rỗi các linh hồn.
Bên cạnh đó, Têrêsa đã làm tất cả những việc đó trong tinh thần của một trẻ thơ: “Con ước ao trở nên vô danh tiểu tốt trước vạn vật . Con không mơ ước danh vọng của loài người . Tê-rê-sa đã sống một cuộc đời đơn sơ như trẻ thơ. Không toan tính. Không vị lợi. Nhưng luôn khiêm tốn, nhỏ bé để dễ dàng phục vụ tận tuỵ nhiệt thành vì Chúa và vì tha nhân.
Sự nhỏ bé ấy còn được biểu lộ qua thái độ yêu thương giúp đỡ các chị em bằng cách chịu đựng những bực bội do họ gây nên. Có lần khi phải chăm sóc một masour già khó nết, chị vẫn luôn tươi cười với lời gắt gỏng của Masour già, bằng ánh mắt cảm thông với những sai lỗi của các chị em khác. Chị đã cho đi bằng những việc làm cụ thể.
Con đường nên thánh của tê-rê-sa thật bình thường. Bình thường từ cách sống của mình chan hoà tình yêu. Bình thường bằng cách sống đơn sơ như trẻ nhỏ để gìn giữ hoà khí với mọi người. Chị đã sống đơn sơ và được Chúa chúc phúc như lời Ngài đã phán :
– Nếu không trở nên như trẻ nhỏ, các con sẽ chẳng được vào nước trời đâu.
Ước gì cuộc đời chúng ta luôn đơn sơ như trẻ thơ để dễ gần gũi và đáng yêu trước mặt mọi người. Ước gì chúng ta luôn làm mọi việc vì lòng yêu Chúa và cứu rỗi các linh hồn để dù việc ta làm nhỏ nhặt nhưng sẽ là những việc phi thương mang lại mùa xuân cứu độ cho an hem. Amen
Lm. Jos Tạ duy Tuyền
SUY NIỆM 4: ĐƯỜNG THƠ ẤU THIÊNG LIÊNG
Sống ở trần gian chỉ có 24 tuổi đời, thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã để lại cho trần gian một con đường nên thánh xem ra đơn sơ, giản dị, nhưng cũng là một linh đạo tuyệt vời:” con đường thơ ấu thiêng liêng”.
Trong số những vị tiến sĩ Hội Thánh, thánh Têrêsa Giêsu Hài Ðồng và Thánh Nhân, là vị trẻ nhất, nhưng con đường thiêng liêng cho thấy là thật trưởng thành, và những trực giác đức tin được diển tả trong các tác phẩm của thánh nữ, là thật bao la rộng rải và sâu xa, đến độ làm cho thánh nữ có được chổ đứng của mình giữa những bậc thầy thiêng liêng vĩ đại.
Têrêsa chỉ là một nữ tu hèn mọn quanh năm suốt tháng đóng khung trong bốn bức tường nhà tu kín cho đến khi lìa trần ngày 30-9-1897. Vậy mà 28 năm sau, năm 1925, Ngài đã được Ðức Giáo Hoàng Piô XI tôn phong lên bậc Hiển Thánh. Hai năm sau, cũng chính Ðức Piô XI tôn vinh Thánh Nữ làm Quan Thày các Nhà Truyền Giáo và các Xứ Truyền Giáo.
Đường nên thánh của Têrêsa như “chiếc thang máy tình yêu” rộng mở. Ai vào, thang sẽ tự động nâng lên. Vấn đề là ta có thích bước vào hay không? Câu trả lời xin dành riêng cho từng người hôm nay. Còn bây giờ là chứng từ của cô Linsay Youce người đóng vai chính trong một cuốn phim mới về thánh Têrêsa thành Lisieux. Cô đã trở lại đạo sau khi cuốn phim được hoàn thành. Được hỏi: điều gì hấp dẫn nhất nơi Têrêsa? Câu trả lời: Đó là việc nên thánh ngay trong tầm tay của mọi người.
Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng đã khám phá và sống trọn con đường tình yêu, con đường thơ ấu trong Tin Mừng. Chính con đường đó đã dẫn đưa Têrêsa tới đỉnh cao thánh thiện và trở thành “Tiến Sĩ Hội Thánh”, tức là bậc thầy về đàng thiêng liêng. Têrêsa đã ý thức về sự bất toàn và nhỏ bé của mình, nên biết rằng mình không thể nên hoàn thiện với sức riêng. Têrêsa đã tìm thấy trong Tin Mừng chân lý về sự “nhỏ bé”, hoàn toàn tín thác nơi tình yêu Chúa, không cần phải trở nên “cao trọng”, nhưng trở nên bé nhỏ trong vòng tay của Chúa.
Suốt cuộc đời, thánh Têrêsa chịu đựng bệnh làm yếu sức, nhưng dù yếu đuối và đau nhức, chị không bao giờ than phiền. Chị cũng không bao giờ than phiền khi các nữ tu khác bần tiện hoặc khiếm nhã với chị. Có thể điều “phá phách” chị là nhiều lần chị cảm thấy mình quá khô khan, gọi là “bóng tối tâm linh”, khi mà chị cảm thấy chị hoàn toàn không kết hiệp với Thiên Chúa.
Sống trên đời, ai cũng muốn tìm cho mình một chỗ đứng, khẳng định cho mình một vị thế trong xã hội. Đó là chuyện rất thường tình trong xã hội và nó cũng len lỏi vào trong suy nghĩ của các tông đồ. Chính vì vậy, các ông đã đến hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy ai là người lớn nhất trong Nước Trời?” Hẳn khi hỏi câu hỏi này không phải các ông muốn mở rộng kiến thức nhưng là hy vọng sẽ có tên của mình trong hàng ngũ những người lớn nhất trong Nước Trời mai sau.
Với thái độ sống trẻ thơ, một tiểu thuyết gia nọ đã đưa ra nhận định: “Khi người lớn chúng ta không còn giữ liên hệ nào với các trẻ nhỏ, thì chúng ta không còn giữ được tính người nữa, mà đã trở thành như những chiếc máy chỉ biết ăn uống và kiếm tiền”. Lòng tin tưởng của trẻ thơ gợi lên cho chúng ta về sự tin tưởng mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta phải có đối với Thiên Chúa Cha, Ðấng ngự trên trời. Thái độ trẻ thơ khâm phục trước vũ trụ và thiên nhiên nhắc nhớ sự khâm phục mà chúng ta cần có đối với vũ trụ do Thiên Chúa Cha chúng ta dựng nên. Thái độ đáp trả của trẻ nhỏ trước tình yêu thương nhắc chúng ta phải đáp trả đối với tình yêu thương của Thiên Chúa.
Trang Tin Mừng hôm nay là một sự khích lệ cho mỗi người hãy can đảm biến đổi con người “già nua, chai sạn” để tâm hồn được trẻ hoá, trở nên như một đứa trẻ đơn sơ, ngoan ngoãn, thật sự nhỏ bé trước Thiên Chúa và khiêm tốn trước mọi người. Để rồi từ đó luôn ý thức thân phận mỏng manh, yếu ớt của bản thân nên chỉ còn biết cậy dựa vào một mình Chúa như một trẻ thơ hạnh phúc và bình an khi nép bên lòng mẹ.
Trước sự chờ đợi và mong ngóng của các môn đệ, Chúa Giêsu lại nói: “Nếu anh em không trở lại nên như trẻ nhỏ thì sẽ chẳng được vào Nước Trời”. Câu trả lời của Chúa khiến các ông sửng sốt và hơi thất vọng vì Chúa đã không đi thẳng vào trọng tâm câu hỏi của các ông. Đồng thời nảy sinh nơi các ông một thắc mắc lớn là làm sao một người lớn thế này có thể trở lại như một trẻ nhỏ? Thật ra, Chúa không bảo các ông trở lại trẻ nhỏ về phương diện thể chất nhưng là trở nên bé nhỏ thật sự về mặt tinh thần.
Được vào Nước Trời ắt hẳn là khao khát của mỗi người chúng ta nhưng nếu chúng ta không trở lại nên như trẻ nhỏ thì khó có thể mà vào được. Biết là thế nhưng mấy ai đã tín thác hoàn toàn vào Chúa như một trẻ nhỏ. Theo Chúa thật nhưng chúng ta sợ nhiều điều, sợ mình bé nhỏ sẽ bị người ta bắt nạt, sợ khiêm nhường sẽ bị người ta coi thường.
Hãy yêu Chúa và yêu tha nhân thật nhiều. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đang mời gọi mọi người nên thánh bằng con đường tình yêu, con đường thơ ấu thiêng liêng…Nên thánh không phải là làm những việc vĩ đại, nhưng con người trở nên thánh bằng con đường nhỏ bé thiêng liêng. Têrêsa đã ví chiếc thang máy bác lên Trời là tình yêu. Con người chỉ có thể đạt được Nước Trời khi họ sống bé nhỏ và yêu thương.
Hôm nay là ngày lễ Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Một vị thánh có tâm hồn trẻ thơ được Thiên Chúa và Giáo Hội yêu mến. Con đường nên thánh của Ngài là đơn sơ phó thác vào tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta hãy nhìn lên Ngài xin ơn trợ giúp, để chúng ta có thể đi theo Ngài trên con đường thơ ấu thiêng liêng và xứng đáng được vào Nước Trời là nơi chỉ dành cho những trẻ thơ mà thôi.
Huệ Minh

SUY NIỆM 5: TRẺ NHỎ VÀ NƯỚC TRỜI

1. “Ai là người lớn nhất?”
Trên đường đi theo Đức Giê-su, đến một lúc nào đó, các môn đệ tranh cãi với nhau xem ai là người lớn nhất. Cả ba Tin Mừng Nhất Lãm đều thuật lại cuộc tranh luận này và đặt ngay sau khi Đức Giê-su loan báo lần thứ hai cuộc Thương Khó mà Ngài sẽ trải qua. Thánh Luca nói rằng đây là vấn đề các môn đệ « trăn trở ở trong lòng » (x. Lc 9, 47), và vì thế, ngay sau Bữa Tiệc Ly, họ lại tiếp tục tranh luận vấn đề ai là người lớn nhất trong nhóm (x. Lc 22, 24). Thánh sử Mát-thêu, đẩy vấn đề đi xa hơn : họ đến hỏi trực tiếp Đức Giê-su để biết ai là người lớn nhất trong Nước Trời !
Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng:
“Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?”
(c. 1)
Lược qua một chút bối cảnh và cách ba Tin Mừng Nhất Lãm tường thuật, như thế là quá đủ để chúng ta nhận ra rằng đây là một « căn bệnh » nghiêm trọng của các môn đệ thời Đức Giê-su. Bệnh nghiêm trọng, vì đó là một thứ bệnh ung thư gây mất hiệp nhất, vì sẽ phải tranh cãi với nhau, ganh tị nhau, loại trừ nhau (x. Mt 20, 17-28); ngoài ra, đó không chỉ là một căn bệnh nghiêm trọng, nhưng còn là căn bệnh “mãn tính” và lây lan, có mặt ở mọi nơi và mọi thời.
Thật vậy, con người luôn muốn hơn và muốn đứng đầu trong mọi lãnh vực, thậm chí trong các nhân đức, trong đó có nhân đức khiêm nhường! Vì người ta cũng phân chia nhân đức khiêm nhường ra thành bậc! Con người khổ sở vì sự thua thiệt trong thân phận và trong ganh đua; tự xếp loại mình và xếp loại nhau; từ đó không chấp mình không chấp nhận nhau trong trong thâm tâm. Rộng hơn nữa, đó còn là cách sống, cách làm việc và cách tổ chức của con người ngoài đời cũng như trong đạo: thi đua, thi tuyển, phân cấp, xếp bậc, xếp loại…. Kết quả là “những người bé nhỏ” theo nghĩa rộng và ở nhiều bình diện khác nhau, vốn chiếm đa số, bị khinh chê, thậm chí bị loại trừ, hay ít nhất tạo ra nơi họ mặc cảm thua kém rất tai hại và chết chóc.

2. Trở nên như trẻ nhỏ
Cách Đức Giê-su chữa căn bệnh này, và cách các Tin Mừng kể lại càng làm cho chúng ta nhận ra rằng đây là một thứ bệnh khó chữa. Ba Tin Mừng Nhất Lãm không hoàn toàn đồng nhất với nhau khi kể lại cách Đức Giê-su giải quyết ; nhưng cả ba đều có ít nhất ba điểm chung :
Đảo lộn hoàn toàn quan niệm lớn-bé của các môn đệ và của loài người chúng ta : muốn làm lớn phải không ? Ai là người nhỏ nhất trong nhóm, thì là người lớn nhất (theo Tin Mừng Luca) ; hãy thay đổi và trở nên như trẻ nhỏ (theo Tin Mừng Mát-thêu) ; hãy trở nên người rốt hết và trở nên người phục vụ mọi người.
Để các môn đệ đừng hiểu lung tung những khái niệm « nhỏ nhất », « trẻ nhỏ », « người rốt hết và người phục vụ », Đức Giê-su đem một em bé tới đặt giữa họ.
Cuối cùng, giảng giải bằng lời và bằng minh họa vẫn chưa đủ, Đức Giê-su đi đến cùng bằng cách đồng hóa mình với em nhỏ : « Ai tiếp đón em nhỏ này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy ».
Loài người ham muốn vị trí “lớn nhất”, Đức Giê-su lại đẩy về một cực khác, là “nhỏ nhất”:
“Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời”.(c. 3)
Bản dịch Bible de Jérusalem dịch là “thay đổi” (changer), thay vì “trở lại” trong bản dịch CGKPV. Nhưng phải làm thế nào để trở nên như « trẻ nhỏ » ? Chúng ta không thể lùi thời gian lại được ; vì thế, ai muốn quay trở lại với thời ấu nhi để có được sự ngây thơ trong trắng trẻ bình diện luân lý, thì đó là « ngây thơ cụ ». Trở nên như “trẻ nhỏ” là một ơn gọi, luôn ở phía trước.
Trở nên như trẻ nhỏ là luôn sống trong tương quan và sống bằng tương quan, vì trẻ nhỏ không thể sống một mình.
Trở nên « trẻ nhỏ » là ơn gọi trở nên con của Thiên Chúa Cha, là luôn sống như con của Thiên Chúa Cha, giống như Đức Giê-su, dù chúng ta là ai, ở độ tuổi nào và có chức vụ gì. Vì khi gặp một trẻ nhỏ, chúng ta luôn hỏi: “con ai vậy?”
Trở nên như trẻ nhỏ, còn là sống bản chất hiền lành vốn có trong cõi lòng chúng ta; bởi vì chúng ta là con của Thiên Chúa Cha, và được mời gọi trở nên giống Cha, vốn là tình yêu, là hiền lành. Chính sự hiền lành sẽ chiến thắng được thù địch, vốn là hình ảnh cụ thể của thú tính, sự dữ, lòng ham muốn, bạo lực. Như Đức Giê-su công bố trong Bài Giảng Trên Núi :
Phúc thay những người hiền lành,
Vì họ sẽ có được Đất Hứa làm gia nghiệp.
(Mt 5, 4)
3. “Con đường thơ ấu thiêng liêng”
Ngang qua việc chuyên cần đọc và cầu nguyện với các Tin Mừng, Thánh Tê-rê-xa đã khám phá con đường “con đường thơ ấu thiêng liêng” của Đức Giê-su và đã sống đến cùng theo cách của mình, theo ơn gọi của mình và theo những ơn huệ cùng với thử thách của mình. Chúng ta được mời gọi chiêm ngắm hình ảnh tuyệt đẹp này : Đức Giê-su ôm em bé:
Người đem một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói: “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy.”
(Mc 9, 36-37)
Và Người sẽ thực sự trở nên em bé đối với Cha và loài người trên Thập Giá. Thánh nữ Tê-rê-xa cũng đã sống như thế đó, trong tình yêu con thảo với Cha, trên Thập Giá bệnh tật của đời mình.
Như thế, Đức Giê-su chữa lành chúng ta không chỉ bằng lời, nhưng còn bằng cái chết của Ngài trên Thập Giá. Thật vậy, nơi Thập Giá, Ngài sống như một em bé: yếu đuối, bất lực và tự đặt mình vào vị trí tận cùng của bậc thang xã hội: tử tội và chết treo trên Thập Giá! Bởi vì, trẻ em và những người bé nhỏ, giới hạn yếu đuối là “nơi” bày tỏ tốt nhất sức mạnh và khôn ngoan của Thiên Chúa (x. Tv 8)
Ngài cho miệng con thơ trẻ nhỏ
cất tiếng ngợi khen đối lại địch thù,
khiến kẻ thù quân nghịch phải tiêu tan.(Tv 8, 3)

Giáo Hội đã nhận ra “sức mạnh và sự khôn ngoan” của Thiên Chúa nơi “con đường thơ ấu thiêng liêng”, khi tôn phong thánh nữ Tê-rê-xa là Thầy
dạy của Giáo Hội, nghĩa là Tiến Sĩ Hội Thánh.
Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc,SJ.
 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

1/10/2023 - Lễ thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, Tiến si Hội Thánh - Đồng BM các xứ truyền giáo
BM Giáo xứ Đá Trắng, Ninh Thuận (1/10/2023)

Câu chuyện về cô bé Marie - Françoise - Thérèse Martin: Năm 1886, cô bé đuợc 14 tuổi. Ở Pháp, truớc lễ đêm Giáng Sinh, các bé đều để một đôi giày của mình bên cạnh lò suởi để ông già Noel chui từ ống khói xuống để khi đi lễ về thì có quà. Tuy đã 14 tuổi nhung chị ruột là Céline vẫn để quà cho em. Sau khi nhận quà, cha của Teresa tuyên bố đây là năm cuối cùng Teresa đuợc quà đã lớn rồi. Ai cung nghi là Teresa sẽ la khóc um sùm lên đúng nhu tính hiếu động và "thích gì là làm", "muốn gì là đuợc" của cô gái út cung của nhà. Thế nhung, sự thật trái nguợc. T chạy xuống cầu thang và vui vẻ nhận quà. Sau này trong cuốn tự thuật "Một Tâm Hồn" T đã tâm sự:
"Giây phút đó, T cảm thấy Chúa Giêsu đã nhập vào lòng mình và thay đổi tâm tính của mình, một việc mà T đã cố gắng thực hiện suốt 10 năm mà không đuợc. Chúa Giêsu đã làm cho T trở nên nhạy cảm với những tâm tình của nguời cha thân yêu hon là theo ý riêng mình. Chị đã nói:"Tôi cảm thấy cần phải quên mình đi để làm cho kẻ khác hạnh phúc hon."
Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu tên thật là Marie Françoise Thérèse Martin, sinh tại Alençon (Normandie, Pháp) ngày 02 tháng 01 năm 1873, con gái út của một gia đình đã có bốn cô con gái. Ông Louis Martin, cha cô, là một thợ sửa đồng hồ đã nghỉ việc; bà Zélie Guérin, mẹ cô, gánh vác gia đình bằng việc trông coi một cửa hiệu đăng-ten. Bà qua đời khi Têrêxa chua đầy năm tuổi. Ông Martin cùng năm cô con gái dời đến ở Lisieux; Têrêxa trở nên cô bé tính khí thất thuờng, bối rối và hay dằn vặt, lại đuợc cha và các chị nuông chiều. Giáng sinh năm 1886, một cuộc “hoán cải” diễn ra noi cô: những thái độ trẻ con và bối rối noi cô biến mất; cô đạt đuợc sự truởng thành lúc mới 14 tuổi. Cô xin vào sống trong tu viện Carmel ở Lisieux, tại đây đã có hai chị gái của mình đã là nữ tu. Cô đuợc nhận vào dòng năm 15 tuổi với tên gọi là Têrêxa Hài Đồng Giêsu và Thánh-Nhan (Thérèse de l’Enfant-Jésus et de la Sainte-Face). Têrêxa sống trong tu viện Carmel ở Lisieux đuợc 9 năm, cho tới khi qua đời; tu viện này có 25 nữ tu, tất cả đều già hon chị rất nhiều, trừ hai nguời. Kinh Thánh – đặc biệt sách Diễm Ca và các sách Tin Mừng – và các thi ca thần bí của thánh Gioan Thánh Giá nuôi duỡng linh đạo của chị nữ tu trẻ bây giờ đã sớm đạt tới một mức thánh thiện rất cao. Năm 1893, chị Têrêxa đuợc cử trông coi việc đào luyện các tập sinh, và năm 1894, mẹ Agnès yêu cầu chị viết hồi ký tuổi tho của chị; một năm sau, tập hồi ký này đuợc xuất bản cùng với các bài viết khác của chị trong cuốn Tiểu Sử Một Tâm Hồn, mà các chủng sinh TCV SB các nk 1958-1962 đuợc diễm phúc nghe đọc trong các giờ com trua. Tác phẩm này về sau đuợc in ra hàng triệu bản, vạch cho toàn thế giới một phuong pháp nên thánh đon so nhung anh hùng, “con đuờng nhỏ”, và góp phần biến Lisieux thành một noi hành huong đuợc cả thế giới công giáo biết đến. Cung là noi tôi đã có diễm phúc viếng thăm nhân ngày thánh nữ đuợc tuyên phong Tiến Si HT thứ 33, ngang hàng với các vị thánh tiến si thông thái, lỗi lạc và đầy ảnh huởng của GH nhu Tôma Aquina, Đa Minh, Teresa Avila, ...

Một gia đình thánh: hai ông bà Zélie and Louis Martin, cha mẹ của Ter là cặp vợ chồng đầu tiên đuợc phong thánh cùng một lần vào ngày 19/10/2008. Và chua hết, ngày 2 tháng 7 năm 2015, một chị gái của Ter, Soeur Leonie Martin cung đuợc nâng lên bậc Tôi Tớ Chúa, dọn đuờng cho việc phong thánh.

Các bản văn phụng vụ diễn tả khoa linh đạo siêu vời của thánh nữ Têrêxa, bắt đầu bằng Ca Nhập lễ, lấy ý tuởng trong Đệ Nhị Luật (32, 10-12) . . . “Tựa chim bằng giuong cánh đỡ con và cõng trên mình, duy một mình Thiên Chúa dẫn dắt dân.”

Lời nguyện Nhập Lễ lấy ý tuởng trong Mt 11, 25, cầu xin Thiên Chúa – Đấng mở cửa Nuớc Trời “cho những nguời bé mọn”– cho chúng ta “biết theo chân thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu, buớc đi trên con đuờng phó thác”. Ngay từ 3 tuổi, Têrêxa đã hứa không bao giờ từ chối Chúa Giêsu điều gì; giờ đây con đuờng chị đi đã dẫn chị tới chỗ dâng hiến đời sống làm lễ toàn thiêu cho Thiên Chúa tình thuong, qua sự bỏ mình và phó thác hoàn toàn. Đó là “con đuờng nhỏ” mà thánh nữ nói đến trong Tiểu Sử Một Tâm Hồn: “Con là tạo vật hèn mọn nhất, con biết sự khốn nạn và yếu hèn của con, nhung con cung biết các tâm hồn cao quí và quảng đại yêu thích làm điều thiện biết bao. Vì vậy con nài xin Chúa, Đấng toàn phúc ở trên trời, xin nhận con làm con Chúa . . . Ôi Nguời Yêu của con, con nài xin Ngài ghé mắt đoái nhìn vô số những tâm hồn bé mọn; con nài xin Ngài thuong chọn trong thế giới này một đạo binh những nạn nhân bé mọn đáng duợc Ngài yêu thuong.”

Điệp ca của bài Benedictus: “. . . hãy trở nên giống trẻ tho” làm vang lên Tin Mừng của thánh lễ (Mt 18, 1-4): Thật, Thầy bảo thật các con: Nếu các con không hoán cải và trở nên giống trẻ tho thì các con sẽ không đuợc vào Nuớc Trời. . . “Trẻ tho” đối với thánh Têrêxa Lisieux là nguời “chấp nhận tất cả”, với thái độ vâng phục và phó thác của Nguời Đầy Tớ đau khổ (xem sách Isaia) không ngừng thua lên: Này con đây ! Chuong trình sống này đã có khi Têrêxa chọn tên mình lúc vào dòng Carmel: Têrêxa Hài Đồng Giêsu và Thánh Nhan Chúa. Đủ loại thử thách không ngừng giúp thanh luyện chị và dẫn chị tới mức độ thánh thiện ngày càng cao hon. Đời sống hằng ngày trong tu viện, “cái lạnh chết nguời”, tình trạng khô khan thiêng liêng, những cám dỗ về đức tin, những con đau do xuất huyết phổi . . . “Hồi ấy con không hề nghi phải chịu đau khổ rất nhiều để đạt sự thánh thiện …”, chị viết trong Tiểu Sử Một Tâm Hồn (Thủ bản A). Tất cả điều này làm chứng một tâm hồn thanh tịnh và mạnh mẽ phi thuờng, hoàn toàn phó thác cho tác động của Thánh Thần và hoàn toàn dâng hiến cho Tình Yêu nhân từ của Chúa. “Ôi, con yêu Chúa … . lạy Chúa .. con yêu Chúa!” là những lời cuối cùng của chị.

Lời nguyện trên lễ vật gợi lên một khía cạnh khác của hy tế thầm lặng trong “đời sống đon so và can đảm” của thánh Têrêxa Lisieux. Chính vào lễ Chúa Ba Ngôi ngày 9 tháng 6 năm 1895, thánh nữ đuợc Chúa soi sáng để hiến mình cho Tình Yêu nhân từ. Không lâu sau khi thực hiện cuộc dâng hiến này, khi bắt đầu con đuờng thánh giá, chị cảm thấy nhu có một “thuong tích tình yêu” giống nhu hiện tuợng in dấu thánh thần bí của thánh nữ Têrêxa Avila.

Têrêxa Lisieux uớc muốn đón nhận và đáp lại tất cả các on gọi: “Con cảm thấy on gọi làm chiến binh, linh mục, tông đồ, bác si, tử đạo”, với “uớc muốn thực hiện mọi hành vi anh hùng nhất . . .” Thế rồi một ngày kia, khi đọc Thu 1 Côrintô, chị hiểu rằng “mọi ân điển hoàn hảo nhất cung chẳng là gì nếu không có đức ái . . . Đức ái là con đuờng tuyệt hảo chắc chắn dẫn đến Thiên Chúa.” Sau cùng, đây là câu trả lời và là “sự yên nghỉ” đối với thánh Têrêxa: “Con hiểu rằng đức ái bao gồm mọi on gọi, đức ái là tất cả . . . Lúc đó, lòng tràn ngập niềm vui ngây ngất, con la lên: Ôi Giêsu, tình yêu của con . . . on gọi của con, cuối cùng con đã tìm ra, on gọi của con là tình yêu! Vâng, con đã tìm ra vị trí con trong Hội Thánh. Ôi lạy Chúa, chính Chúa ban on gọi này cho con . . . trong lòng Hội Thánh, Mẹ của con, con sẽ là tình yêu . . . nhu thế con sẽ là tất cả . . .” (Thu thánh Têrêxa viết cho chị ruột Maria Thánh Tâm, trong Bài đọc Giờ Kinh Sách).

Lời nguyện hiệp lễ nhấn mạnh một tính cách đặc trung khác của thánh Têrêxa, đó là niềm say mê “vì phần rỗi mọi nguời”. Sau khi qua cuộc kiểm tra theo giáo luật để tuyên khấn trong dòng (8 tháng 9 năm 1890), chị đã tuyên bố chị vào dòng Carmel để “cứu rỗi các linh hồn và nhất là để cầu nguyện cho các linh mục”. Năm 1895, chị đuợc cử làm “chị linh huớng” cho một chủng sinh có ý huớng đi truyền giáo, thầy Bellière, và năm sau, thầy này có thêm một “anh linh huớng”, cha P. Roulland, thuộc Hội Truyền Giáo Ba Lê, một hội dòng đã cống hiến nhiều nhà truyền giáo, nhiều thánh tử đạo cho GH Việt Nam, mà chúng ta quen gọi là “các cố”.

Tháng 11 năm 1896, chị làm tuần chín ngày kính thánh tử đạo Théophane Vénard († 1861 tại Hà Nội) để xin on đuợc đi truyền giáo ở Đông Duong, nhung không lâu sau chứng xuất huyết phổi của chị tái phát. Tiếc là ý muốn của chị là nhập dòng kín Sài Gòn đã không thành. Chị trút hoi thở cuối cùng ngày thứ năm 30 tháng 9, 1897, lúc 7 giờ 20 tối, sau một con hấp hối kéo dài hai ngày. 28 năm sau, Đức giáo hoàng Piô XI phong thánh cho chị này 17 tháng 5 năm 1925 tại Đại Thánh Đuờng thánh Phêrô ở Rôma, và ngày 14 tháng 12 năm 1927, ngài công bố thánh nữ Têrêxa là bổn mạng tất cả các nhà truyền giáo, nam cung nhu nữ, và của tất cả các xứ truyền giáo trên toàn thế giới, ngang hàng với thánh Phanxicô Xaviê. Ngày 3 tháng 5 năm 1944, Đức Giáo Hoàng Piô XII công bố thánh Têrêxa là bổn mạng phụ của nuớc Pháp, ngang hàng với thánh nữ Jeanne d’Arc.

Đó là câu chuyện về thánh nữ Ter HĐ Giêsu, Tiến si Hội Thánh - Đồng BM các xứ truyền giáo cung với thánh Phanxicô Xaviê, BM của nhiều giáo xứ (chẳng hạn nhu ở Ninh Thuận: Song Mỹ, Bà Râu, Ngọc Thanh (Nha Trang) và của rất nhiều phụ nữ của Giáo Hội Công Giáo. (mở ngoặc: cách đây mấy năm, giáo xứ Antôn Vinh Phuớc làm lễ an táng cho một cựu chủ tịch HĐGX, ông Bùi Huờng với tên thánh rất độc đáo vì đã mang tên của một thánh nữ: ông Teresa Bùi Huờng). Đặc biệt và rất đặc biệt, thánh nữ T cung là BM của giáo xứ Đá Trắng, giáo hạt Ninh Phuớc, giáo phận Nha Trang.

Với linh đạo "đon so bé nhỏ", thánh nữ đã đuợc thánh GH Gioan Phaolô II tặng phong tuớc hiệu tiến si thứ 33 của Hội Thánh, ngang hàng với những vị thánh thông thái của Giáo Hội nhu Tôma Aquinô, Augustinô, ...vào ngày 19/10/1997, ngày mà tôi đuợc diễm phúc tham dự tại Lisieux, nuớc Pháp, quê huong thứ hai và cung là noi tu luyện của thánh nữ.

ACE thân mến, Mừng lễ bổn mạng Teresa năm nay, 2023, chúng ta cảm thấy thế nào?
Chắc là chúng ta cảm thấy hân hoan vì có một vị thánh nhỏ bé nhung vi đại là thánh nữ Teresa HĐ Giêsu.
Rồi chúng ta cung ngập tràn lòng biết on Thiên Chúa, qua sự bầu cử cung nhu guong lành của thánh BM, vì đã ban xuống nhiều phúc lộc cho giáo xứ trải qua bao năm tháng, từ những ngày so khai khi còn là một giáo họ nhỏ bé của giáo xứ Tấn Tài.
Chúng ta cung không quên tri ân các vị chủ chăn đã có công khám phá và khai phá mảnh đất thiêng liêng này để rồi từ một giáo họ nay đã trở thành một giáo xứ với sức sống đang vuon lên. Chúng ta cung một lòng một ý cộng tác đắc lực với cha xứ đuong nhiệm để ngài có đủ nghị lực và on Chúa chu toàn sứ vụ chăm sóc phần hồn cho anh chị em, hầu GX mỗi ngày một lớn mạnh về mọi mặt.
Và tiếp tục sống linh đạo bé tho, hèn mọn, phú thác của thánh nữ, nguời con gái nhỏng nhẽo của Thên Chúa Cha và nguời yêu bé bỏng của Hài Đồng Giêsu. Amen.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



~~~~~~~~~~~~