Thứ Ba Tuần V Mùa Chay
(Anton 24/3/2026)
Treo lên cao
Trong bộ phim tuyệt đẹp "The Passion of Christ" (Cuộc Thương Khó của Đức Kitô
năm 2004) do tài tử Mel Gibson, đóng vai chính, vài khoảnh khắc trước lúc Chúa
Giê-su chết, chúng ta thấy một cảnh quay từ trên cao về một giọt nước mắt rơi
xuống cây thánh giá, giống như khi chúng ta cố gắng nhìn mọi thứ bằng đôi mắt
đẫm lệ.
Đó là một trực giác tuyệt vời của đạo diễn, người muốn quay cảnh đó từ con mắt
của Chúa Cha, từ trên cao nhìn xuống với đôi mắt đẫm lệ về phía Người Con đang
hấp hối của mình.
Một cảnh đẹp, tràn đầy tình yêu thương và sự tha thứ. "Thông điệp thực sự của bộ
phim của tôi," Mel Gibson nói, "là sự tha thứ. Giọt nước mắt của Chúa Cha rơi từ
trời xuống vào khoảnh khắc Chúa Giê-su chết có nghĩa là điều này."
Dân chúng đi đường xa mệt nhọc, nên nản chí, kêu trách Chúa và Môsê rằng: "Tại
sao các người dẫn chúng tôi ra khỏi Ai-cập, cho chúng tôi chết trong hoang địa.
Không bánh ăn, không nước uống, chúng tôi đã ngán thức ăn nhàm chán này’ Ds 21,
4-5
Khi chúng ta bước vào hành trình đức tin, sớm hay muộn chúng ta cũng sẽ gặp phải
sự chán nản, buồn phiền hoặc nghi ngờ, giống như dân Israel trong sa mạc.
Chúng ta cũng ‘không thể chịu đựng được cuộc hành trình này nữa’ và ngay lập tức
những lời chỉ trích và phàn nàn tuôn ra khỏi môi miệng chúng ta.
Chúng ta có xu hướng đổ lỗi cho người khác về những khó khăn của mình, nói
‘chống lại’ ai đó như dân chúng đã nói ‘chống lại Chúa và chống lại Môsê’.
Chúng ta có thể cảm thấy buồn nôn vì những gì mình đã làm, vì một cam kết mà
mình đã đưa ra khiến mình mệt mỏi, vì những điều mình đã nghe nhiều lần, vì
những hành động lặp đi lặp lại, cũng giống như khi ở sa mạc, chúng ta không còn
chịu nổi những món ăn cũ nữa.
Trong ‘sa mạc’ cảm xúc này, sống không dễ vì nó tạo ra sự khô cằn về tinh thần,
không thể quay về với cái cũ mà ngay cả cái mới cũng có vẻ nặng nề, khó mang
theo.
Khi chúng ta cảm thấy ‘bị cắn’ bởi điều này thì điều cần thiết hơn bao giờ hết
là phải hướng mắt lên Đấng đã được tôn cao. Hãy nhìn lên và nhìn lên ...
để cảm nhận được những giọt nước mắt của Đấng đã bị hoặc được treo lên để cứu
rỗi con người đang tuyệt vọng trong tội.
Nếu không có Ngài, ‘chúng ta sẽ chết trong tội lỗi mình’ như Phúc âm đã nói,
nhưng với Ngài, chất độc của những cảm xúc này không thể ngấm sâu và không giết
chết chúng ta.
Nhưng ánh mắt của chúng ta phải luôn hướng về Ngài, phải luôn hướng lên trên
trong nhận thức về sự mong manh của mình, với sự khiêm nhường không còn phàn
nàn, không sống trong hoài niệm về thời gian đã qua và tiến về phía trước khi
biết rằng Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta rất nhiều, tất cả mọi thứ, sự tự do
của trái tim, sự tự do khỏi tội lỗi, niềm vui của tình bạn với Người, vùng đất
hứa.
Lạy Chúa,
từ trên thập giá, Chúa nhìn xuống và yêu thương chúng con.
Xin hãy gửi tình yêu của Chúa xuống vùng đất khô cằn và khát khao của chúng con,
đến những cảm xúc dường như đang chia cắt chúng con với Chúa.
Hãy để ánh mắt chúng con luôn hướng lên Chúa để được chữa lành như dân Do Thái
ngày xưa trong sa mạc.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~