1/ LỜI CỦA CHÚ LỪA HÔ-SA-NA (Lễ Lá 29/3/2026)
Hosanna theo tiếng Hebrew Do Thái nghĩa là Lời tung hô. Từ buổi sáng định mệnh
ấy, khi Người cưỡi lên lưng tôi thì thiên hạ gọi tên tôi là chú lừaHô-sa-na.
Tôi chỉ là chú lừa nhỏ bé đang tuổi ăn tuổi lớn chưa đến tuổi làm ở làng
Bethphage, dưới chân núi Olives. Đời tôi, vốn dĩ chỉ quen với cỏ xanh rơm rạ,
quen đi theo những vòng xe nặng nề hay những bước chân mỏi mệt của mẹ trên những
con đường mòn bụi bặm. Nhưng buổi sáng ấy, một buổi sáng thiêng liêng đã chọn
tấm thân nhỏ bé của tôi, biến tôi thành chứng nhân cho một vinh quang không
thuộc về trần thế.
Khi hai môn đệ vào làng và họ trải tấm áo choàng lên lưng tôi, tôi cảm nhận cuộc
đời tôi mở sang một trang mới với câu nói truyền lại của hai người môn đệ :"
Người có việc cần dùng đến."
Và khi Người đến- một chàng trai 33 tuổi với dáng người quắc thước và gương mặt
nhân từ. Người ngồi lên lưng tôi, tôi cảm nhận một sự bình an lạ lùng.Tôi bước
đi, những bước chân chậm rãi không run rẩy, không sợ hãi với cảm giác vinh dự
tột cùng. Trên lưng tôi, không phải là báu vật bằng vàng, mà còn quí giá hơn
ngàn triệu lần thế nữa. Người là Đấng Tạo hoá, là Thiên Chúa Ngôi Hai hạ mình
làm người để mang đến cho trần gian một Tình yêu cao cả.
Tôi cùng Người tiến vào thành thánh Jerusalem. Chung quanh là tiếng reo hò như
sấm dậy:" Hô-sa- na! Hô-sa-na!"; " Hoan hô con vua Đa-vít"; " Chúc tụng Đấng
nhân danh Chúa mà đến".
Dân chúng trải những tấm áo choàng của họ xuống đất. Họ trải những cành lá tươi
xanh trên con đường tôi đi. Họ reo hò. Họ chúc tụng. Những khuôn mặt hân hoan
rạng rỡ.
Người vẫn im lặng, một sự im lặng trang nghiêm và đầy suy tư. Người đến không
như một vị vua chinh phục với chiến mã và cung kiếm. Người đến trên lưng tôi_
một con lừa nhỏ. Tôi hiểu rằng: Người cỡi tôi như một vị vua nhưng không phải
đến một vương quốc trần gian để thống trị, mà là đi vào lịch sử cứu độ, vào cuộc
khổ nạn để cứu chuộc con người.
Giữa muôn trùng tiếng reo hò, Người ngồi trên lưng tôi bình thản với đầy trắc
ẩn. Ánh mắt Người bao dung nhìn xuống đám đông như thấu suốt từng nỗi đau, từng
tiếng thở dài thầm kín của mỗi phận người. Dưới chân tôi là lá, là áo, nhưng
trên lưng tôi là một vị vua với cả bầu trời thương xót.
Khẽ ngước mắt nhìn về phía đồi Golgotha, tôi nghĩ đến vài ngày nữa thôi, đám
đông này sẽ quay lưng và hét:" Giết nó đi! Đóng đi nó vào thập giá!" mà lòng
thấy nghẹn ngào. Những cành lá vinh quang kia sẽ héo và lòng người sẽ trở mặt
với Đấng cứu độ mình.
Tôi chỉ là chú lừa nhỏ bé, nhưng được chọn làm kẻ thồ cho Chúa. Tôi sẽ nhớ mãi
vinh quang này. Trong từng hơi thở của mình, tôi nguyện hát mãi lời ca tôn vinh
Đấng đã hạ mình xuống để nâng cả nhân loại lên:
Hô-sa-na!Hô-sa-na!
2/ Đó là một ngày oi bức! Cái oi nồng đặc trưng trước khi chuyển sang
mùa mưa của vùng Trung Cận Đông. Cây cỏ khô cằn. Khắp nơi chỉ nhìn
thấy toàn đá là đá, muốn tìm một bụi cây núp bóng cũng khó!
Chú lừa non đang đứng ở một hẻm núi còn chút cỏ xanh, bần thần không
muốn ăn uống gì! Kể ra, một con lừa khác ở vị trí chú bây giờ hẳn
sẽ khoái chí lắm. Đây là một chỗ trũng có mạch nước ngầm nên còn
cỏ. Chủ của chú đã lấy gai lấp lối vào nên mọi người không tìm được
chỗ này.
Chủ của chú cưng chú lắm! Chú chưa phải cõng ai bao giờ. Chỉ mới
tuần vừa rồi, khi cậu chủ buộc chú ở đầu ngõ để xong việc sẽ dẫn
chú đi ăn thì có một người đến dắt chú đi. Người đó dẫn chú đến
trước mặt một vị dáng dấp đĩnh đạc, uy nghi. Người ta đỡ vị kia lên
lưng chú rồi đi vào thành phố. Chú ngỡ như đời chú được sang trang
mới. Dân chúng túa ra chung quanh và tung hô vang dội. Ai nấy mặt mày
hớn hở, tay cầm cành lá thiên tuế như đón rước một Đức minh quân.
Nhìn vẻ mặt phấn khích của họ, chú tưởng chừng họ đang chuẩn bị tôn
vị này lên làm Vua. Như vậy, chú sẽ trở thành chú lừa hoàng gia. Đời
chú sẽ sang trang: Chú sẽ được mang yếm cổ thật đẹp, lục lạc vàng
ròng… Chú sẽ được ăn yến mạch loại thượng hạng, được ngủ nệm cói
và có thêm tấm chăn rơm lúc Đông về… Chú sẽ…
Mà thôi, chú cũng chẳng tưởng tượng thêm được gì! Không khí ngày hôm nay thật
ngột ngạt! Chú có cảm giác nghèn nghẹn trong lồng ngực. Chuyện xảy
ra dồn dập trong một tuần qua khiến chú suy nghĩ nhiều và trầm tư hẳn
đi! Con Người từng cưỡi lên lưng chú và được tung hô, giờ đang bị điệu
đi dưới kia. Mới lúc sáng, chú thấy Người lê thê lếch thếch đi giữa
hai hàng lính từ Đền thờ sang dinh Tổng Trấn, mình đầy máu me, tay
buộc lòi tói, trên đầu còn quấn một vành gai… Chú chưa hề thấy cảnh
này bao giờ! Và chú cũng không thể tưởng tượng nổi là con người lại
có thể đối xử với nhau như thế; huống hồ đây là Người mà họ mới tôn
vinh chỉ cách đây có mấy ngày. Đó chính là nguyên nhân chú lơ là đám
cỏ xanh dưới chân.
Cái lúc Con Người ấy cưỡi chú vào thành, bên cạnh niềm hãnh diện
được đi giữa rừng người trong tiếng hoan hô vang dậy, chú còn cảm thấy
một niềm hạnh phúc dâng trào như một nhân vật được chọn để làm nên
lịch sử. Khi được chạm vào Con Người ấy, chú thấy như có một luồng
điện chạy xuyên suốt khắp châu thân khiến chú cảm thấy mạnh mẽ hơn
lên, dũng cảm hơn lên! Và khi được trả về cho chủ, chú thấy như thiếu
thốn thứ gì đó vô cùng cần thiết cho chú. Hồi sáng, khi nhìn thấy
cảnh Con Người ấy bị điệu đi như vậy, chú đã tức giận lao thẳng vào
đám lính đá túi bụi. Mọi người la lên: “Con lừa điên! Con lừa điên!”
Chủ của chú đã phải ra năn nỉ họ và dắt chú về. Có lẽ họ bận chú
mục vào Con Người ấy nên cũng không mấy quan tâm đến chú và không khó
dễ gì với chủ của chú… Chú muốn hét to lên: “Tôi không điên! Các
người mới là đồ điên!” Nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng ‘be, be’ não
nuột. Chú thoáng thấy Con Người ấy nhìn chú, cái nhìn thật trìu mến
thiết tha!
Chú tìm một gò đất cao để nhìn xuống xem sự thể bên dưới thành thế
nào. Hình như họ lại điệu Con Người ra khỏi dinh Tổng trấn từ nãy
giờ rồi. Lần này họ đi đến ngọn đồi Sọ phía bắc thành. Đây là nơi
người ta xử tử tội nhân. Thế là Người phải chết ư? Chết như một tội
nhân ư? Chú thật không hiểu loài người như thế nào nữa! Nhưng, sao
chẳng thấy Con Người ấy đâu cả? À, Người kia rồi! Mà sao Người đi như
bò thế kia? Ơ, hình như Người còn phải vác một cây Thập giá bằng gỗ
to lắm. ‘Thân lừa ưa nặng’ như chú mà cũng không nghĩ rằng mình thồ
nổi một cây gỗ to như thế! Chú chợt thấy cay cay nơi khóe mắt…
Bỗng, có tiếng gọi mơ hồ như từ xa xăm vọng lại: “Hô-san-na! Hô-san-na!”
Chú lắc lắc đầu, không tin ở tai mình. Chẳng lẽ những người dưới kia
vừa đi xử tội nhân vừa tung hô vạn tuế? Mà âm thanh từ dưới xa tít đó
không thể nào vọng lên tới đây được! Một cảm giác nhột nhột dưới chân
trước khiến chú cúi nhìn xuống: Một chú kiến càng đen trùi trũi đang
bò lên chân chú, cái đầu lắc lư, bộ râu ngoắc ngoắc đầy thiện cảm:
“Hô-san-na! Anh là Hô-san-na đó phải không?” Hô-san-na? Tên chú đó ư? Chắc
có sự hiểu lầm gì đây? Nhưng chú chỉ ngoắc ngoắc tai chứ không trả
lời. Gã kiến này thuộc loại lém lỉnh và mau miệng: “Mấy hôm trước,
họ hàng tôi đang kiếm ăn giữa thành thì dân thành bỗng dưng túa ra ào
ạt; may là tôi kịp xen dưới chân anh mới không bị dẫm lên. Đi dưới bóng
chân anh, tôi thấy người người đứng hai bên đường đón anh đi qua, miệng
hô vang: Hô-san-na, Hô-san-na. Tôi đoán chừng là họ kêu tên anh.” Chú biết
ngay là gã kiến kia lầm to, nhưng bây giờ mà giải thích cho gã hiểu
thật không dễ dàng gì! Hơn nữa, chú đang buồn bực và tâm trạng không
được thoái mái lắm. Giá như lúc khác, có lẽ chú đã “tám” với gã
cả ngày. Chú buông thõng: “Anh lầm tôi với ai rồi!” Gã kiến vẫn tiếp
tục bi bô: “Sao mà lầm được, tôi nghe mùi chứ có phải nhìn bằng mắt
thôi đâu! À, mà tên anh hay thật đấy! Tôi chưa từng nghe có con lừa hay
con kiến nào có tên này. Mà đây lại là một cái tên nghe thật sang
trọng!” Chú lừa trả lời giật cục: “Phải, vì lúc đó ngự trên lưng tôi
là một Đấng vô cùng sang trọng!” “Ngự trên lưng anh ư? – Gã kiến chưng
hửng – Cũng phải thôi, cái bóng của anh tôi còn chưa thấy hết thì làm
sao thấy được Đấng ngự trên lưng anh. Dù sao thì được làm quen với anh
cũng là vinh dự lớn nhất đời tôi rồi!” Chú lừa nheo nheo mắt… Thế
đấy, ‘được làm quen với anh là vinh dự lớn nhất đời tôi rồi’! Vậy,
cái vinh dự của chú còn to ngần nào khi chính Đấng ấy ngự trên lưng
chú.
Chú lừa thẫn thờ đếm từng bước nặng nhọc về phía sườn núi. Ở chỗ
này, chú có thể nghe rõ tiếng la hét phẫn nộ từ phia đám đông, chú
còn nghe như có tiếng búa đóng vào đinh chát chúa. Ngực chú quặn
thắt! Bước chân như càng nặng hơn...
Trời bỗng kéo mây vần vũ, sấm chớp nổi lên liên tục như muốn xé nát
bầu trời ra làm nhiều mảnh, chung quanh tối đen như mực, cách nửa bước
chân đã không thấy gì! Chú nhắm hướng một cái hang mà rảo bước theo
quán tính vì e trời sắp đổ mưa to. Trời hơi hửng sáng trở lại khi
chú vừa đến trước cửa hang, không gian lặng như tờ đến nỗi chú nghe
rõ cả tiếng thở phập phồng của gã kiến càng.
Chú đứng lặng người không biết bao lâu, rồi chú thầm thì kể cho gã
nghe những chuyện chú vừa trải qua, và giải thích từ Hô-san-na là do
người ta tung hô Đấng ngự trên lưng chú chứ không phải tên chú, Đấng ấy
giờ đã bị xử tử dưới kia… Gã kiến vẫn cứ bướng bỉnh: “Nhưng tôi gọi
anh bằng cái tên Hô-san-na vẫn được chứ có hề gì đâu. Tôi thích thế!”
Chú không thèm cãi, chầm chậm bước ra cửa hang. Trời đã sáng hẳn trở
lại. Không hề có cơn mưa nào! Đoàn lính xử phạm nhân đang lục lục kéo
về thành, ai nấy cúi đầu lặng lẽ. Trông dáng đi thất thểu của họ
giống một đoàn binh bại trận trở về!
Phía đồi Sọ, có ba cây Thập Giá mới nổi lên in đậm trên nền trời
chiều đỏ quạch…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~