Bà Huyện Thanh Quan: 婆縣青關,

青關縣夫人 Thanh Quan huyện phu nhân; ((1805 – 1848) tên thật là Nguyễn Thị Hinh

>Bà sống và sáng tác trong thời kỳ cận đại của lịch sử Việt Nam.[1]

Tiểu sử
Bà sinh năm 1805 tại thôn Nghi Tàm, xã Quảng An, huyện Từ Liêm (nay là phố Nghi Tàm, phường Tây Hồ), thành phố Hà Nội.[2] Một số tài liệu cho biết tên thật của bà là Ngô Thị Hinh.[3] Cha bà là Nguyễn Lý (1755-1837), đỗ thủ khoa năm 1783, đời vua Lê Hiển Tông.
Bà là học trò của danh sĩ Phạm Quý Thích (1760-1825), và là vợ của Lưu Nghi (1804-1847), hiệu là Ái Lan, người làng Nguyệt Áng, huyện Thanh Trì, Hà Nội.
Chồng bà đỗ cử nhân năm 1821, từng làm tri huyện Thanh Quan (nay là một phần huyện Đông Hưng và huyện Thái Thụy của tỉnh Thái Bình), nên người ta thường gọi bà là Bà Huyện Thanh Quan.
Sau đó, chồng bà bị giáng chức rồi lại được bổ chức Bát phẩm Thư lại bộ Hình.
Chồng bà làm quan trải đến chức Viên ngoại lang bộ Hình, nhưng mất sớm (43 tuổi).

Dưới thời vua Minh Mạng, bà được mời vào kinh giữ chức Cung Trung Giáo Tập để dạy học cho các công chúa và cung phi.

Khoảng một tháng sau khi chồng mất, bà lấy cớ sức yếu xin thôi việc, rồi dẫn 4 con về lại Nghi Tàm và ở vậy cho đến hết đời.

Không biết rõ chính xác về thời gian sống của bà nhưng theo nhiều tư liệu ghi chú là bà sinh năm 1805 và mất năm 1848 ở tuổi 43.
Mộ bà được đặt bên bờ Hồ Tây (Hà Nội), nhưng sau này sóng gió đã làm sạt lở nên không còn tăm tích.